DỆT KIM ĐOÀN TẤT THÀNH

DỆT KIM ĐOÀN TẤT THÀNH

DỆT KIM ĐOÀN TẤT THÀNH

DỆT KIM ĐOÀN TẤT THÀNH

DỆT KIM ĐOÀN TẤT THÀNH
DỆT KIM ĐOÀN TẤT THÀNH

Sản phẩm nổi bật

TƯ VẤN TRỰC TUYẾN
Nhân viên tư vấn
Nhân viên tư vấn
0931876363
Giám Đốc Điều Hành
Giám Đốc Điều Hành
0931876363
Quản lý website
Quản lý website
0901442432

Vào nhà nghỉ "kiếm đứa con", tiện tay cầm tài sản của khách ngoại quốc

Sáng 13/11, bị cáo Mai Thị Lụa ( SN 1973, trú huyện Đô Lương, Nghệ An) cùng người mẹ già đến tòa từ sớm. Người phụ nữ 45 tuổi, 2 đời chồng, chưa một lần sinh nở nhưng cơ thể đã không còn gọn gàng. Ở chị ta toát ra vẻ thô cứng, lam lũ và khắc khổ.

Bị cáo Lụa đứng trên bục khai báo, có khi dựa hẳn vào thành bục, người vẹo vọ khiến chủ tọa phải nhắc nhở. Phía dưới, bà Tâm – mẹ bị cáo Lụa, úp mặt vào hai bàn tay khóc thút thít. Lụa bị truy tố ra xét xử về tội “Trộm cắp tài sản”.

Bị cáo Mai Thị Lụa bật khóc khi trình bày lại hành vi phạm tội của mình.
Bị cáo Mai Thị Lụa bật khóc khi trình bày lại hành vi phạm tội của mình.

Sáng 25/7, khi đang bán cá ngoài chợ, biết tin anh Hải (quê Tân Kỳ, Nghệ An, sinh sống ở Đồng Nai) về quê dự đám cưới. Quen nhau qua điện thoại, mới gặp mặt một lần nhưng Lụa vẫn mạnh dạn gọi điện rủ người này vào nhà nghỉ "tâm sự".

Cả hai vào một nhà nghỉ ở thị trấn Tân Kỳ thuê một phòng. Khi vào ga-ra cất xe, đi qua một chiếc xe máy, phát hiện có một chiếc điện thoại di động ở trên yên xe, Lụa cầm và đưa vào phòng nghỉ của mình.

Đây là điện thoại của một vị khách ngoại quốc vào nhà nghỉ thuê phòng, khi đi vệ sinh thì để quên trên yên xe. Khi vị khách ngoại quốc thông báo với lễ tân về việc mất tài sản, chủ nhà nghỉ đã trích xuất camera và phát hiện Lụa chính là người lấy chiếc điện thoại kia.

Lụa bị bắt giam 3 ngày rồi được tại ngoại. Giá trị chiếc điện thoại của vị khách ngoại quốc được định giá 3,5 triệu đồng, sau đó chủ nhân đã nhận lại.

“Lúc đó trong ga-ra không có ai. Bị cáo tưởng ai để quên nên cầm vào. Nếu họ biết mất mà gọi thì bị cáo sẽ trả lại chứ bị cáo không chủ ý ăn trộm. Bị cáo mà có ý đồ ăn trộm thì đã tắt nguồn điện thoại hay đi chỗ khác chứ không vào đó thuê phòng”, bị cáo Lụa phân trần.

Mẹ bị cáo Lụa úp mặt vào lòng bàn tay khóc nức nở khi nghe con gái trình bày về khát khao có một đứa con.
Mẹ bị cáo Lụa úp mặt vào lòng bàn tay khóc nức nở khi nghe con gái trình bày về khát khao có một đứa con.

Khi được hỏi về quan hệ với người đàn ông tên Hải đi cùng, bị cáo Lụa thật thà khai đây là lần thứ 2 gặp mặt anh ta ngoài đời. Biết anh này về quê đi đám cưới, Lụa chủ động gọi điện rủ đi nhà nghỉ "tâm sự" dù biết người này đã có vợ con.

“Bị cáo chỉ nghĩ xin anh ta đứa con để nương tựa sau này. Gần 50 tuổi, 2 đời chồng nhưng bị cáo chưa có con. Nghĩ anh Hải ở xa, bị cáo xin đứa con rồi cắt đứt liên lạc để không ảnh hưởng đến gia đình họ”, bị cáo Lụa bộc bạch. Thế nhưng ý định của Lụa cũng không kịp thực hiện…

Nghe con gái khai báo, bà Tâm gục mặt xuống khóc rưng rức. Bà thương đứa con gái kém nhan sắc mà kém cả duyên, giờ lại vướng vào cảnh tù tội Ngoài 20 tuổi, con gái bà lấy một người đàn ông ở Diễn Châu. Hai vợ chồng ăn ở với nhau 10 năm trời, chạy chữa, cầu khấn khắp nơi nhưng cũng không sinh được mụn con nào.

“Không đẻ được con, chồng hắn đòi li dị. Mấy lâu sau hắn lấy chồng khác, cũng không đẻ được con nên chỉ sống với nhau được 2 năm. Hàng ngày nó chạy chợ, khi thì bán cá, khi bán rau phụ tôi nuôi đứa con út bị bệnh thần kinh. Nó không phải là đứa tham lam, không hiểu sao lần này lại thế”, bà Tâm không thể lí giải nổi hành động của cô con gái.

Bị cáo Lụa và me già dựa vào nhau khi rời tòa án. Với bản án cải tạo không giam giữ, Lụa vẫn có thể chạy chợ nuôi mẹ, nuôi em.
Bị cáo Lụa và me già dựa vào nhau khi rời tòa án. Với bản án cải tạo không giam giữ, Lụa vẫn có thể chạy chợ nuôi mẹ, nuôi em.

Giá trị tài sản mà Mai Thị Lụa trộm cắp không phải là lớn, tang vật cũng đã được tìm lại và trao trả cho chủ nhân của nó ngay sau đó. Tuy nhiên, HĐXX nhận định hành vi của bị cáo Lụa đã xâm phạm quyền sở hữu hợp pháp về tài sản của người khác, làm xấu hình ảnh của người Việt Nam trong mắt du khách nước ngoài, do đó cần phải xử lý để răn đe. Xem xét toàn diện vụ án, HĐXX tuyên phạt Mai Thị Lụa 6 tháng cải tạo không giam giữ. Vì bị cáo không có công việc ổn định, thu nhập thấp nên tòa cũng tuyên không bị khấu trừ một phần thu nhập.

Chủ tọa tuyên bố kết thúc phiên tòa, bị cáo Lụa vẫn chưa hiểu bản án cải tạo không giam giữ là thế nào. Khi được giải thích, Lụa như trút được gánh nặng bởi chị ta vẫn có thể tiếp tục chạy chợ nuôi mẹ già, em bệnh tật.

Về ước mơ có một đứa con để nương tựa tuổi già, Lụa chỉ thở dài. Sau khi chứng kiến việc làm của Lụa, người đàn ông tên Hải cũng cắt đứt liên lạc…

Hoàng Lam

(Tên nhân vật trong bài đã được thay đổi )